Ảnh của Tôi
Tên:

my writings with the illustrations - painting by the little girl-artist Ngô Quế Anh, six years old (her birthday:21.9.2002) Với những bức ký họa của Ngô Quế Anh, họa sĩ nhí, sáu tuổi (sinh ngay 21-9-2002)

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Quê Chàng Là Ithaque




                               
                                
  `              

                       Quế Anh     `  Oil Pastel on paper 2013

Tài nghệ của tôi là sự lãnh đạm trước lịch sử  ( René Char)….Có chiến tranh ở Việt Nam, có lẽ chỉ vì trí thức nhân loại không biết đảm nhận trách nhiệm của mình trước lịch sử, hay chỉ vì người VN, chính mình đã không biết tự thương và tự trọng…
                                                                Xin ngó lại bàn chân em bước
                                                Vì em đi vào lúc gió bay
                                                Năm ngón nhỏ như sương dầm lá ướt
                                                Em đưa tay anh với bắt chừng này
                                                 Bùi Giáng

Viết ra những bài thơ đến tự tâm tư, tự đáy sâu của tiềm thức. Tuôn tràn
những vần điệu, hình ảnh mông lung, ẩn dụ nhắc nhở một cố quận, một
ruộng nuớc xa xưa. Với những từ, những chữ của thế giới bên kia, mưa thưa,
trong sáng không vẩn bụi.
Thơ Bùi Giáng không ý đồ, không thực niệm. Trái tim mở rộng để biết yêu.
Yêu say mê, yêu cả chính mình trong cái độ lượng không cùng của sự sống.
Bùi Giáng là nhà thơ tuyệt đối của thi ca. Ý thơ, thực tế mãi mãi đồng nhất
trongmột tư duy. Tư duy người thi sĩ, trầm lặng và đầy huy tưởng, sôi nổi không
hận thù và tính toán, chỉ có tình thương để ban tặng.
Sau bao nhiêu đổ vỡ, mất mát, tai oan và ác hại, thơ của Bùi Giáng là tiếng
nói sâu xa, thâm trầm, tuyệt diệu của thời đại chúng ta.

 




Tặng thân thiết
Trịnh Công Sơn đại ca
BÙI GIÁNG
QUÊ CHÀNG LÀ ITHAQUE          

Đây là con đường của thành phố đi từ Chợ Lớn
hướng về miền Bắc
qua núi qua sông mưa rơi nắng đổ
Đây là con đường của thành phố mà anh đi mãi hai bàn chân không
anh quen từng hòn đá biết từng gốc cây
tất cả những nóc nhà đều gần gũi
và những người đàn bà đã nhiều lần dâng anh rượu cấm
để anh đi chếnh choáng sáng đến chiều
từ chiều đến sáng
Rồi một hôm thành phố lên đèn nổi rõ
những vòm cây dưới vực trời ứa trăng và sao
anh có thấy mình chăng biến thành giọt nước
giọt nước sẽ tan đi như sương nhẹ ban mai
hạt sương trên mái tóc người em gái
người em gái đang đúng tuổi đương thì

Hai ta hãy cùng đi, anh ạ
chân đăm chân chiêu
tay để lên vai nhau
trên tất cả những con đường của thành phố
dù quê hương ta quá xa vời
ngoài tầm ca khúc của người bạn
ngoài tầm tranh vẽ của người bạn
ngoài tầm tất cả những bài thơ anh viết
và anh đã đọc cho những thân cây
quê hương của ta quá xa vời
nằm trong những câu thơ mà chúng ta…chúng ta…
không bao giờ viết được

Hai ta hãy cùng đi, anh ạ
chân đăm chân chiêu
tay để lên vai nhau
mãi mãi trong thành phố này
dù quê hương ta quá xa vời
nằm ở tận cõi vô cùng              

Ôi! ông Hoàng bị trích ngoài lục địa
Ôi! nhà Vua ở chốn không hạnh phúc của trần gian


 Trùng dương viễn biệt muôn vàn
 ấy ai …ấy ai
 ghé qua Lục Địa muộn màng hỏi thăm

 Nếu có người em gái đứng bên góc phố ta đi
 tôi sẽ đi trước để nói với em rằng

  Em hãy rũ đi những bụi đường
  Và duyên dáng em hãy chờ đợi
  Người thi sĩ rồi đây sẽ đến gần
   “như từ xa vắng thiên thần tìm em”
 Một bước chân đi là một bài thơ
 Để cái góc đường này sẽ ghi mãi tên em
                                               
Em hãy mặc lên áo lụa trắng đào
Một đóa hồng tơ trên làn tóc
Dâng trên vạt áo một trời phượng vĩ
Người thi sĩ rồi đây sẽ đến gần
Dù không đưa được em ra khỏi thành phố này
 Ngay cả tới Lái Thiêu không quá xa
Vuờn trái của tình yêu
Với những cặp chim nuông hát những bài ca của tình tự

Em hãy duyên dáng, em ơi!
Và em hãy dịu dàng, em ơi!
Người thi sĩ rồi đây sẽ ôm em vào lòng
Như ru tất cả những người đàn bà của thành phố
Để không còn ai có quyền được gặp nỗi cô đơn
Dù người thi sĩ không làm sao dẫn em trở lại
Tới quê hương ta xa xôi ấy
Nơi một lần đã có mùa xuân
Nơi anh đã biết yêu em một lần

“Ôi!
Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng trăng có nguyên màu ấy không

Ôi âm hưởng của Phố Phường thiên thu thân mẫu
Ôi vô thanh vô tức của Phố Thị hô hấp hi hư
Còn gì nữa nữa gì còn nữa mẫu thân con
…..
Con đi cây bút vẽ bùa
Con về bút mực thêu thùa ngày hoa
Tháng cây năm cỏ chan hòa
Trái cây còn vẫn la đà sơ nguyên
….
Người đứng đó ngày về tôi đã thấy
Hai bàn chân trên cỏ lá ngàn xuân
Phong cảnh đã bốn bề cùng tôi nói
Linh hồn người là thiếu nữ thanh tân
Rồi tôi lớn đi vào đời chân bước
Cỏ mùa xuân bị giẫm nát không hay
Chợt có lúc hai chân dừng một lượt
Người đi đâu? Xưa chính chỗ này
Người không ở chờ mong đã mỏi
Người đã đi cùng đuổi trẻ tôi đi
Chợt có lúc lên đường tôi đứng lại
Ngó ngu ngơ…xưa chính chỗ này

Và do đó
Hỡi Thanh Lâu nương tử
Tôi đã cô độc bất khả tư nghi nào
Nương tử chẳng bao giờ nhận thấy ra
Và dỗ dành bao la
Cho tôi bất thình thình nín khóc
Cho tôi bất thình nín  khóc….       

Lạc loài đã mất đi đâu
Chiếc chìa khóa mộng rực màu so le”   (BG)
Rồi anh múa cuồng điên anh cứ múa
múa đơn cô trên đường cỏ anh đi
mảnh đất này sẽ ra hoa rạng rỡ
và thành phố huy hoàng là lượt
những thuyền quyên mỹ nữ giai nhân
mặt người hết sầu tư
vết đau thương
là vết hằn trái phá tình yêu
lời hận thù
là lời yêu cuồng
của tình nhân quá độ si mê

Nẻo về cố quận từ lâu đã mất
Đường rừng” anh vẫn tìm tới Đào Nguyên
anh mang theo cả một thiên đàng
hay chỉ vì nhân thế anh đa mang
những hoài bão không cùng
những ước mơ sao đến
cái đẹp cái thi ca cái tuyệt vời
cũng vì nhân thế anh cưu mang
những không thành những yếu đuối những chia ly
một gốc cây anh sẵn sàng đến trú ngụ
một vỉa hè anh ở lại tọa vì

Đường về quê hương sao hiu hắt
làm sao theo được những bước chân anh
những bài thơ
đưa ta về bên kia dãy núi
những bài thơ
đưa ta về bên kia phía chân trời
thôi của anh đây một thế giới mong manh
chỉ khóe mắt hay thoáng nụ cười
giọt lệ rưng rưng ôi rất nhỏ
có rớt xuống trần gian
sẽ chấn động pha lê
                 cả vũ trụ một sóng điện muôn vàn
đưa dẫn người vào trong huyễn ảo

Nơi  ta muốn tới
hun hút nằm ở tận cuối thời gian
ở huyền thoại ở mối tình không có
người thi sĩ đành đi và đi mãi
không tuổi tác hay thành lại hài nhi
đi khuất vào đường cong của cuộc đời
và người trần gục đầu trong ánh sang
mắt mờ hoen theo dõi bước thi nhân


Phải một ngày rồi tôi đã đợi
dưới dàn hoa 
khi đường cây vừa mất màu phượng đỏ 
gió tung lên thổi bạt một cành khô 
tôi đã đợi và anh không trở gót  
để cùng tôi nói lại chuyện mỹ nhân
Để giờ đây
trong khoảng trống không gian
tôi đi vào mùa đông
ngõ đầy lá phong rụng
hai chân bỗng dừng lại
như chính nơi đây chính quán rượu này
hào quang còn lại bóng anh qua
“Phá Hận Kỉnh Tu Phiền Khúc Nghiệt
Vi Từ Chỉ Dục Bá Phương Hinh”(*)
 Tháng 8.1991


 
Bùi Giáng



                (*)  Hai câu thơ của Tô Đông Pha, 
                       Búi Giáng đã từng nhắc lại.
                Có nghĩa:  Phá hận xin phiền men Khúc Nghiệt
                                   Buông câu hàm chứa hương trời bay
                                           (Khúc Nghiệt, chắc là một loại rượu)






0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ